TĨNH LẶNG – ÔM ẤP – Ý THỨC
Mùa Đông chạm ngõ, kéo nhịp thời gian trôi chậm lại. Trong cái lạnh se sắt, hơi thở dường như sâu hơn, những chuyển động cũng hóa khẽ khàng. Đó là khoảnh khắc đất trời nhường chỗ cho sự tĩnh lặng, để ta tìm một góc an yên và ôm ấp lấy chính mình.
PÂTÉ NẤM HẦU THỦ & HẠT DẺ
(Hikari Organic Mushroom with Chestnut Pâté)
Giữa khoảng không tĩnh lặng ấy, hiện diện một thức quà của sự tỉnh thức. Nó đánh thức ta bằng chính sự đợi chờ. Phải kiên nhẫn đợi đến đúng thời khắc mùa Đông gõ cửa, khi cái lạnh thực sự bao phủ, thì hương vị này mới đạt đến độ "chín" để ta trọn vẹn thưởng thức.
Tâm điểm của thức quà ấy là Nấm Hầu Thủ (Yamabushitake). Mang dáng hình kiêu hãnh của bờm sư tử, nhưng trong y học phương Đông, loài nấm này lại mang sứ mệnh dịu dàng: vỗ về hệ thần kinh, nuôi dưỡng trí nhớ và xoa dịu những giấc ngủ chập chờn. Với vị ngọt thanh và hương thơm như sữa, Yamabushitake là nơi các giác quan và tâm trí tìm thấy nhau trong sự yên bình.
Khi đông về, Hikari kết đôi loài nấm ấy với Hạt dẻ. Vị bùi béo, nồng ấm của rừng già quyện vào kết cấu mịn màng của nấm, tạo nên hũ Pâté giản dị nhưng đầy chiều sâu.
Thưởng thức món quà này tựa như một nghi thức. Cần sự chậm rãi, bởi hương vị của nấm và hạt dẻ là kết tinh sâu lắng của rừng già, không dành cho những cái lướt qua vội vã. Chầm chậm cảm từng chút, để thấy hơi ấm len lỏi từ đầu lưỡi xuống lồng ngực. Từng muỗng nhỏ, đủ để ta chạm vào hơi thở của mùa đông: Ấm – chậm – và có ý thức.
FINGER DONGKO INARI | 冬こいなり
KHUNG HÌNH NHỎ CỦA MÙA ĐÔNG
Finger Dongko Inari không sinh ra cho những cái lướt qua vội vã. Nó hiện diện là để được nâng niu trên đầu ngón tay.
Món ăn nhỏ xinh, vừa vặn để ba ngón tay chạm vào cùng lúc những lớp nguyên liệu giản dị: đậu, gạo và nấm. Tất cả được phô bày thành thật và trọn vẹn trong một khung hình nhỏ.
Quy trình tạo tác nên chiếc túi đậu gói trọn vị mùa đông ấy tựa như một thước phim quay chậm.
Bắt đầu từ những hạt ngọc trời Niigata – niềm kiêu hãnh trứ danh của xứ sở Phù Tang. Nhưng với tôi, đó còn là hương vị của một miền ký ức, nơi lưu dấu những năm tháng du học tại vùng đất tuyết trắng này. Hạt gạo mang nặng ân tình ấy đã mở mình ra, "tắm" trong nước cốt nấm Đông Cô suốt nhiều giờ để thấm trọn vị ngọt thơm sâu lắng của rừng già vào tận lõi. Vị ngon lúc này không còn là lớp áo phủ hời hợt bên ngoài, mà đã lặn sâu, trở thành linh hồn của từng thớ cơm.
Nối tiếp sự đậm đà ấy là lớp Pâté nấm hương và hạt dẻ được phết thật khẽ. Lớp mỏng tinh tế của thứ nấm hương nồng nàn quyện cùng hạt dẻ bùi ngậy ấy hiện diện không phải để lấn át, mà tựa như một nhịp cầu dịu dàng kết nối với nấm Đông Cô áp chảo bên trên – miếng nấm sém cạnh, dậy hương, mang trọn sắc nâu trầm mặc của những ngày gió lạnh.
Và điểm chạm cuối cùng, là lớp hạt dinh dưỡng rang thủ công. Bùi, khô và ấm. Khoảnh khắc vị hạt vỡ ra, tiếng giòn tan vang lên khe khẽ tựa như tiếng lách tách reo vui của những thanh củi khô đượm lửa. Thứ âm thanh ấy chỉ nghe thấy khi người ta ăn thật chậm và ở đủ gần – như một lời thủ thỉ riêng tư của mùa đông.
Với người tạo tác, đó là khoảnh khắc muốn lưu giữ lại sự ấm áp rất thật của một thời xa nhớ. Với người thưởng thức, đó là nhịp dừng cần thiết: Nhấc lên – Hít một hơi sâu – Rồi mới thưởng thức.
Giữa phố mùa đông trầm lắng, Dongko Inari tựa như một khung hình điện ảnh. Không kịch tính. Không hoàn hảo. Bình dị, chân thật. Nhỏ bé thôi, mà ấm áp.